Bấm vào đây nghe Audio cuộc phỏng vấnHP : Chúng tôi là Hồng Phúc của đài VN Hải Ngoại tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn xin trân trọng kính chào GS Hoàng Cơ Định tại San Jose.
HCD : Kính chào ông HP và kính chào quư thính giả của đài VN Hải Ngoại. Tôi rất là hân hạnh được có buổi nói chuyện với quư vị ngày hôm nay.HP : dạ thưa giáo sư, chúng tôi được biết gần đây có phong trào dấy lên ở hải ngoại là muốn chọn 1 ngày để làm ngày kỷ niệm người tị nạn tại hải ngoại. Thưa ông, xin ông vui ḷng cho biết v́ sao chúng ta có nhu cầu đặt ra ngày tị nạn trong khi mọi người tị nạn đă mặc nhiên coi ngày Quốc Hận 30 tháng 4 (QH) như là ngày tị nạn, thưa ông.
HCD : Tôi nghĩ rằng ngày QH có 2 ư nghĩa : nó vừa là ngày QH, nó vừa là ngày tị nạn. Nhưng nếu ḿnh nh́n một cách cho nó phân tích, mà nó kỹ lưỡng th́ cái khía cạnh chính trị nhiều hơn khía cạnh tị nạn. Sở dĩ mà chúng tôi có ư tưởng vận động chọn ngày tị nạn th́ ngoài cái ngày quốc hận 30 tháng 4, chúng ta có được một ngày « Dân Việt Tị Nạn CS » v́ rằng những sinh hoạt của ngày QH và những sinh hoạt của ngày tị nạn, nó không hoàn toàn giống nhau. Nếu chúng ta có 2 ngày đó trùng lại với nhau th́ chúng tôi e rằng c̣n một số các sinh hoạt này nó sẽ mâu thuẫn với một số các sinh hoạt kia. Cho nên là nếu chúng ta có được 2 ngày, nó vẫn hơn. Tuy nhiên, cái ngày QH th́ nó đương nhiên là ngày 30 tháng 4 rồi. Nhưng mà cái ngày tị nạn nó là ngày 30 tháng 4 hay nó là một ngày khác th́ ăn thua ở cái sự lựa chọn của đồng bào.
V́ vậy chúng tôi mới nghĩ đến cái chuyện tổ chức một cuộc trưng cầu dân ư để xem đồng bào chọn ngày tị nạn là ngày nào.HP : thưa ông, chúng tôi thiểt nghĩ rằng tị nạn cũng là hành vi chính trị, nó là một thái độ chính trị ḿnh không thể tách nó ra khỏi ư nghĩa chính trị của ngày 30 tháng 4 được. V́ sao chúng ta cứ phải tách nó ra khỏi cái ngày đó và đồng thời có dư luận phản đối cho rằng những người chủ trương dựng lên một ngày tị nạn mới là muốn làm mờ nhạt đi cái ư nghĩa của ngày 30 tháng 4, ngày QH. Ông nghĩ sao về dư luận này thưa ông ?
HCD : tôi nghĩ rằng cái dư luận này nói lên tinh thần thiết tha với ngày QH 30 tháng 4 mà thôi. Th́ điều đó là đúng. Nhưng v́ sự thiết tha với ngày QH mà ḿnh không muốn những khía cạnh khác của đồng bào hải ngoại th́ tôi thấy điều đó là một chuyện quá đáng. Và lại, đối với chúng tôi, nếu mà bên cạnh ngày QH và chúng ta c̣n thêm cái ngày gọi là ngày tị nạn, và đúng, tị nạn là tị nạn chính trị th́ nếu mà chúng ta tổ chức một ngày tị nạn mà không phải tị nạn chính trị th́ tổ chức làm chi. Tôi thấy là như vậy đối với công cuộc đấu tranh dành lại tự do và dân chủ cho dân ḿnh th́ nó lợi hơn. Nhưng mà thưa ông HP, điều mà tôi nói lúc năy là ḿnh chọn ngày nào là ngày tị nạn th́ ăn thua ở đồng bào. V́ vây, nếu trong cuộc trưng cầu ư kiến mà đa số đồng bào ḿnh, bên cạnh ngày tị nạn mà đồng bào chọn ngày thứ nh́ là ngày tị nạn khác hơn là ngày 30 tháng 4 th́ đó là sự lựa chọn của đồng bào. C̣n nếu mà đồng bào thấy rằng cái ngày 30 tháng 4 nó phải vừa là ngày QH vừa là ngày tị nạn th́ chúng tôi sẽ tuân hành theo số đông của đồng bào mà thôi.HP : dạ thưa ông, xin ông vui ḷng cho biết tổ chức nào là người khởi xướng ra cái phong trào đề nghị để chọn một ngày cho cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại, thưa ông ?
HCD : Thật sự ra cái này là do nhiều ư kến của nhiều người rồi dần dần nó tới. Tôi xin phép hơi dài ḍng một chút là đây không phải là một sáng kiến đột phát mà đây là một hậu quả của một biến cố thời sự. Th́ việc đầu tiên xảy ra là khi mà chính quyền Nam Dương phá cái bia tưởng niệm của người tị nạn trên đảo Galang. Rồi vài tháng sau lại tiếp tục. Đó là Mă Lai đă phá luôn cái bia tưởng niệm ngày tị nạn ở đảo Bidon, th́ cái điều đó đă làm cho nhiều người Việt xót xa. Và lúc đó ḿnh chỉ thấy cái cảm nghĩ của ḿnh nó không khác ǵ cái mộ phần của đồng bào tị nạn mà đă bị chết trên biển cả. Và cái ư tưởng đầu tiên của chúng tôi là làm sao ḿnh phải tranh đấu dựng lại tấm bia đó. Nhưng đó chỉ là ư kiến đầu tiên, sau đó chúng tôi thấy rằng chính quyền Nam Dương hay chính quyền Mă Lai họ làm đó, cái điều chánh pham đó là nhà nước cộng sản Việt Nam, họ đă buộc 2 chính quyền đó. Tại làm sao nhà nước cộng sản Việt Nam họ lại muốn xóa bỏ những vi tích của tị nạn ? Tôi thấy rằng đó có động cơ chính trị. Và từ đó chúng tôi thấy rằng vận động để xây lại một hay hai cái bia đó không đủ. Chúng ta phải làm thế nào để chúng ta có một cái bia tưởng niệm trong ḷng mỗi người. Không có một thế lực nào có thể phá hủy được. Đó là chúng ta phải có một ngày gọi là ngày tị nạn và ngày đó là ngày, đầu tiên chúng tôi nghĩ tới là ngày tưởng niệm những đồng bào ḿnh chết trên bước đường t́m tự do. Nhưng mà nó c̣n một lư do thứ nh́ cũng quan trọng không kém là khi mà chúng ta có một ngày kỷ niệm cuộc tị nạn chính trị đó th́ chúng ta có một phương tiện nhắc nhở cho hết cả những thế hệ trẻ, họ lớn lên ở ngoại quốc sau này, cái nguồn gốc của tị nạn chính trị của cha ông họ và của chính họ. V́ vậy chúng tôi thấy rằng đó là lư do cần phải có ngày kỷ niệm một ngày tị nạn. Ư kiến đó dần dần được một số tổ chức, ở trong đó có đảng Việt Tân hỗ trợ để làm sao xin ư kiến đồng bào chọn một ngày mà chúng tôi lựa chọn đầu tiên th́ người ta nghĩ rằng tại làm sao ḿnh không gọi là ngày Tị Nạn Việt Nam. Nhưng mà cái chữ ngày tị nạn VN nó không nói lên cái lư do tại làm sao phải tị nạn. Cho nên về sau, những tổ chức, những hội đoàn mà chúng tôi hợp tác với nhau mới đồng ư rắng là chúng ta chọn ngày đó là « Ngày Dân Việt Tị Nạn Cộng Sản ». Và từ đó trở đi, chúng tôi cố gắng dùng chữ là Ngày Dân Việt Tị Nạn Cộng Sản để gọi tên cho cái ngày kỷ niệm đó.HP :dạ thưa ông, chính những người phản kháng lại những cái đề nghị để chọn ngày tị nạn đó, cho rằng cái việc đi chọn một ngày tị nạn mới làm mất đi cái ư nghĩa đích thực của công cuộc ra đi hào hùng của người Việt bỏ nước ra đi để lánh nạn cộng sản là cái ngày 30 tháng 4. Chính những người chống lại cái đề nghị đó cho rằng việc chọn một ngày mới tức là làm cho nó phai nhạt đi cái nguồn gốc tị nạn của người Việt tại hải ngoại. Tức là thay đổi cái căn cước của chúng ta mà vô t́nh lại rơi vào trong những chiến dịch của cộng sản đang muốn thay đổi căn cước của người tị nạn chúng ta. Ông nghĩ sao về lời phát biểu này thưa ông
HCD : Thưa ông, trong một xă hội, nó có cái khác nhau, đó là chuyện b́nh thường. V́ vậy cho nên tôi chỉ cho nó là ư kiến khác biệt mà thôi. Mà theo như ư kiến chủ quan của tôi, ư kiến đó là không đúng. Chúng ta không thể nào bảo rằng là chúng ta v́ có một ngày kỷ niệm thứ nh́ nó làm mờ nhạt cái ngày kỷ niệm thứ nhất. Cái điều đó nó chẳng khác ǵ trong một gia đ́nh mà một đứa con nói rằng nếu có thêm một người anh hay một người em, nó làm mờ nhạt vai tṛ của nó đi. Cái điều đó nó không đúng. Trong xă hội này th́ người ta có quyền có ư kiến khác, v́ vậy cho nên những vị nào mà nghĩ rằng không nên có một ngày tị nạn khác hơn là ngày 30 tháng 4, cái đó là quyền của họ. Và chúng tôi chỉ hỏi xem có vị nào họ thấy rằng nên th́ họ đề nghị cho chúng tôi một ngày. Và tôi xin thưa với ông HP là vào đến giờ phút này th́ theo như sự tiếp xúc của chúng tôi th́ gần như là đại đa số mọi người khi mà chúng tôi nói là « à, chúng ta phải có một ngày kỷ niệm tỵ nạn » để tưởng nhớ đến những đồng bào đă bị chết trên đường vượt biển và để mà làm sao thế hệ con em của chúng ta họ nhớ rằng đây là một cuộc tị nạn chính trị của cộng đồng hải ngoại th́ tất cả mọi người đều hưởng ứng mà trong đó là những người rất nhiệt thành với cái lư tưởng QH 30 tháng 4. Chúng tôi lại lấy làm tâm đắc là « à thế th́ từ đây trở đi, không phải trong năm chỉ đợi đến ngày 30 tháng 4 chúng tôi mới có những hoạt động để lên án nhà cầm quyền CSVN ». Và chúng tôi có đến 2 ngày mà cái ngày thứ nh́, ngày tị nạn, chúng tôi c̣n có cơ hội để mà làm sao giáo dục lại con em về cái « tại làm sao mà chúng ta có mặt tại hải ngoại này ». Th́ chúng tôi thấy rằng đó là điều làm chúng tôi rất tâm đắc.HP :Thưa ông, cái nhóm « V́ Tự Do » là thành phần nào ở trong các đoàn thể đấu tranh ở hải ngoại ?
HCD : Dạ thưa, cái nhóm « V́ Tự Do » nó gồm nhiều thành phần, thưa ông. Đầu tiên, nó gồm có cái cộng đồng người Việt tự do tại Úc. Tại v́ bên Úc họ gần gủi với vấn đề ở Bidong và Galang cho nên họ gần gủi với chuyện đó. Thế rồi th́ sau đó, một vài cộng đồng khác như cộng đồng người Việt ở Nam Cali, cộng đồng người Việt ở Bắc Cali, cộng đồng người Việt ở Houston , rồi th́ nó có cơ quan truyền thông. Nếu tôi không lầm đài Việt Nam cũng là một trong nhóm người mà thấy rằng nên có một ngày dân Việt tị nạn cộng sản. Rồi th́ có những tổ chức chính trị và Việt Tân là một trong những tổ chức chính trị. Ngoài đảng Việt Tân ra th́ tôi biết nó c̣n có Liên Minh Quang Phục và một vài tổ chức chính trị khác nữa. V́ vậy cho nên đó là nhóm đầu tiên khởi đầu. Thế rồi th́ sau đó, chúng tôi vận động thêm anh em hội đoàn. Th́ trong số những hội đoàn, những tổ chức bây giờ lên trên 160, th́ nó gồm có nhiều thành phần lắm thưa ông. Nó có cả những tờ báo, có cả những cái chùa, những hội thánh, có cả những hội đoàn, những hội văn hoá..… rất nhiều thành phần khác nhau thưa ông.HP : Dạ thưa ông, có dư luận cho rằng những thành phần kết hợp với nhau trong tổ chức V́ Tự Do này là những cơ quan ngoại vi của VNCTCMĐ. Thưa ông điều đó có đúng không ?
HCĐ : ( cười….) tại làm sao mà những cái dư luận đó lại thổi phồng cái khả năng chúng tôi lên quá như vậy ! Chúng tôi có những thân bằng quyến thuộc ở khắp nơi, thế nhưng mà đó cũng là những người bạn của chúng tôi. Chứ c̣n, nếu mà bây giờ mỗi khi ḿnh có một người bạn mà ḿnh nói là ngoại vi của ḿnh đó th́ cái điều đó là cái chuyện không đúng. Với lại thêm nữa chúng ta nên nhớ rằng chúng ta đang sống ở một xă hội tự do. Ở trong một xă hội tự do th́ làm sao mà một tổ chức lại đẻ ra được những tổ chức ngoại vi của ḿnh như thế được. Thành thử tôi nghĩ rằng là trong một cái qua tŕnh nhiều người đang sống trong một chế độ kèm kẹp và tự nó chế ra những tổ chức ngoại vi của nó , nào Hội Phụ Nữ Cứu Quốc, Hội Bô Lăo Cứu Quốc v..v… th́ họ nghĩ là như thế thôi, cái điều đó không có như vậy. Và tôi thấy đó là một sự xúc phạm đối với các hội đoàn có sự liên hệ với chúng tôi. Th́ tôi thấy cái đ́èu đó không đúng.HP : Dạ thưa ông , xin ông vui ḷng cho biết cái phương thức trưng cầu dân ư mà quư ông sẽ thực hiện, nó sẽ như thế nào, thưa ông ?
HCĐ : Dạ thưa chúng tôi có cái phương thức của chúng tôi. Có hai phương thức căn bản. Cái thứ nhất , chúng tôi in ra những cái phiếu. Trên phiếu đó, chúng tôi nói vắn tắc mục đích tại làm sao , chúng tôi muốn xin ư kiến của đồng bào để chọn một cái ngày gọi là Ngày Dân Việt Tỵ Nạn CS, tại làm sao chúng ta lại chọn cái ngày đó. Thế rồi chúng tôi lại đề nghị ra với đồng bào một số ngày tiêu biểu để đồng bào lựa chọn. Ngoài những ngày tiêu biểu đó , chúng tôi cũng để một cái ô trống để nếu đồng bào thấy có ngày nào đồng bào thấy khác hơn là chúng tôi đề nghị, th́ đồng bào cũng đề nghị. Đó là phiếu bằng giấy. Ngoài ra chúng tôi có một trang web, lấy tên là : www.vitudo.com. Đồng bào có thể vào đó để phát biểu ư kiến và góp ư kiến ngay trên trang web đó. Đó là hai phương thức chính. Ngoài hai phương thức này, c̣n có những phương thức phụ nữa. Tôi lấy ví dụ như là gửi email tới này, hoặc là gọi telephone tới này… đó là những phương thức phụ, nhưng mà căn bản là phiếu bằng giấy và ghi tên phát biểu ư kiến trực tiếp với trang nhà www.vitudo.comHP : Da. thưa ông ,ai là người đứng ra đôn đốc việc trưng cầu ư kiến này và ai là người giám sát kết quả của trưng cầu ư kiến này, thưa ông ?
HCĐ : Thưa ông Hồng Phúc và thưa quư vị thính giả, ḿnh phải nh́n xem cái chuyện trứng cầu ư kiến này, trong thực chất nó chỉ là cuộc thăm ḍ ư kiến đồng bào xem trong số những đồng bào chúng tôi thăm ḍ th́ đồng bào nghĩ sao. Cái này không phải là để bầu ra một ông chủ tịch hay ông lănh đạo ǵ, cho nên không có vấn đề giám sát hay là ǵ ghe gớm. Chúng tôi chỉ xin ư kiến đồng bào. Sauk khi có ư kiến đồng bào rồi chúng tôi sẽ làm tường tŕnh. Từ cái tường tŕnh đó, đồng bào muốn áp dụng th́ đồng bào áp dụng, c̣n đồng bào chẳng muốn áp dụng th́ đồng bào không áp dụng. Nó chỉ là cái tiếng Mỹ gọi là survey, thế thôi. Đó cũng là điều chúng tôi làm và chúng tôi cũng không đặt nặng lắm cái chuyện giám sát hay kiểm soát v́ đây không phải là cuộc bầu cử, đây chỉ là cuộc thăm ḍ ư kiến của đồng bào ḿnh thôi.HP : Thưa ông , cộng đồng người Việt hải ngoại đều không phải là người tỵ nạn CS mà bao gồm luôn cả du học sinh, hợp tác lao động, rất nhiều thành phần v..v..Vậy th́ ai là người có quyền bỏ phiếu chọn lựa ngày tỵ nạn cho cộng đồng người Việt hải ngoại, thưa ông ?
HCĐ : (cười…) Ông đừng nghĩ rằng tôi đặt về vấn đề chữ nghĩa nhé! Đây không phải là vấn đề bỏ phiếu chọn lựa, đây chỉ là góp ư kiến thôi. Góp ư kiến th́ ai cũng góp ư kiến được cả, thưa ông. Ai quan tâm tới th́ đều đóng góp ư kiến được cả. Nhóm V́ Tự Do chúng muốn rằng xem ư kiến của số đông ḿnh nghĩ như thế nào. Nhất là số đông những người quan tâm tới vấn đề tỵ nạn VN. Cho nên không bắt buộc người cho ư kiến phải là người tỵ nạn. Có thể có những người ở trong nước, mà đặc biệt là ai ở trong nước cho ư kiến lại càng tốt. Tại v́ thưa ông, chúng tôi muốn cái ngày này là ngày lễ hay ngày giỗ cho những người đă tử nạn trên biển cả mà ḿnh không biết. Có cái ngày giỗ chung cho những người bị thiệt mạng. Cho nên ngay cả đồng bào trong nước ḿnh mà không đi tỵ nạn cũng có thể nghĩ cái nào là ngày phù hợp. Lát nữa tôi sẽ tŕnh bày cùng quư vị cái ngày nào là ngày chúng tôi đề nghị. Ngoài những đồng bào trong nước ra, những người chưa đi tỵ nạn bao giờ cả nhưng họ có sự hiểu biết, họ theo dơi. TH́ họ thấy À, nếu gọi ngày này là ngày tỵ nạn CS th́ chúng ta lựa cái ngày này này, nó hợp lư hơn này. Tha`nh thử những người đó có thể đóng góp ư kiến được cả, thưa ông Hồng Phúc. Ngay cả những người bạn ngoại quốc của chúng ta , nếu họ muốn đóng góp ư kiến th́ chúng tôi cũng rất hoan hỉ đón nhận ư kiến của họ. Tại v́ ḿnh đừng có quên rằng trong cái cuộc tỵ nạn này, chúng ta đă được cả cộng đồng thế giới dang tay đón nhận chúng ta, họ là gia đ́nh thứ nh́ của người Việt Nam, của người tỵ nạn,cho nên là những người trong gia đ́nh có thể đóng góp ư kiến. Cho nên đối với chúng tôi, nó không có biên cương ǵ cả, đối với chúng tôi nhưữg vị nào quan tâm , lưu ư tới những vấn đề tỵ nạn VN th́ xin cho ư kiến, có thế thôi.HP : Dạ thưa ông, mục đích của việc chọn ngày tỵ nạn này là chọn cái ngày kỷ niệm, cái ngày đau thương củ những người đă phải bỏ quê hương ra đi để lánh nạn CS, là những người đang cầm quyền ở trong nước. Ông có đề cập tới vận đề kể cả những người ở trong nước có thể góp ư với chúng ta trong vấn đề này. Thưa ông như vậy kết quả cuộc trưng cầu dân ư đó làm sao c̣n có ư nghĩa đích thực, thí dụ chúng ta chọn một ngày Giỗ Tổ cho đất nước chúng ta mà ông nói người ngoại quốc cũng có thể chọn được, ông hang xóm ở bên lân bang như ông Lào, ông Căm Bốt cũng có thể đóng góp ư kiến với chúng ta bằng một lá phiếu là nên chọn ngày này, ngày này… Vậy th́ đâu c̣n cái ư nghĩa đích thực của chúng ta nữa thưa ông , khối người tỵ nạn CS.
HCĐ : Ông HP ơi, tôi thấy ông nói hai vấn đề trong câu hỏi của ông . Vấn đề đầu tiên, ông nói rằng cái chính quyền CS và người dân trong nước và vô h́nh chung…xin lỗi nếu tôi có hiểu lầm ông…ông cho tôi cái cảm nghĩ là người dân trong nước, sống dưới chế độ CS không có cái thẩm quyền đóng góp ư kiến về vấn đề tỵ nạn, tôi xin thưa với ông rằng , chúng tôi làm cái sự phân biệt rất rơ ràng. Chúng ta đi tỵ nạn chính trị là chúng ta đi khỏi cái chính quyền CS. C̣n đồng bào trong nước chúng tôi là đồng bào của ḿnh, trong đó có rất nhiều người đi vượt biên mà không đi được. Cho nên chúng ta làm một sự tách bạch rơ rang như vậy và những đồng bào trong nước họ có thể vào cái website hay là qua thư từ họ có những đóng góp th́ chúng tôi rất là hoan hỉ nhận những ư kiến của đồng bào trong nước. Thế c̣n vấn đề thứ nh́ ông nói rằng nếu chúng ta lấy ngày Quốc Tổ mà chúng ta để cho ông Lào hay ông Căm Bốt th́ không c̣n ư nghĩa nữa . Th́ thưa ông, cái vấn đề chúng ta là cái thí dụ nào đi nữa có đến cũng phải có cái lư mà thôi. Tôi đâu có nói là chúng ta chọn ngày Giỗ Tổ nào đâu để mời ông Lào với ông Căm Bốt.
Chúng tôi đang nói là chúng tôi chọng một ngày tỵ nạn Việt Nam và nếu có một gia đ́nh người Hoa Kỳ nào đó họ sponsor người tỵ nạn, họ cũng có thể họ cho ư kiến ḿnh chứ, hay là những người Hoa Kỳ, hay là người khác mà họ là dâu là rể của gia đ́nh tỵ nạn th́ cũng có thể ḿnh ư kiến được chứ. Cho nên chúng tôi không muốn dựng một cái hàng rào giữa chủng tộc và vấn đề tỵ nạn VN. Cuộc tỵ nạn chính trị của người VN đă có rất nhiều người bạn trên thế giới và hết cả những người bạn nào trên thế giới vẫn quan tâm tới công cuộc tỵ nạn chính trị của người VN đều là những người có thể cho chúng ta ư kiến nên lựa ngày nào là ngày tiêu biểu cho tỵ nạn VN đối viớ chế độ CS.HP : Thưa ông, thật sự là có lẽ lư vô cùng tận, đối với cá nhân tôi th́ thật sự tôi không hoàn toàn đồng ư với ông trên vấn đề cho rằng người ở trong nước có quyền chọn cái ngày tỵ nạn cho những người đă ra đi ở hải ngoại. Đành rằng chúng tôi không bao giờ nghĩ rằng đồng bào ở trong nước là CS, dĩ nhiên CS là những nhà cầm quyền nhất thời, dân mới là vạn đại, thưa ông chúng tôi hoàn toàn đồng ư với quan điểm đó. Tuy nhiên trong hoàn cảnh sinh hoạt hiện tại ở trong nước bây giờ người dân không tự do , không có phương tiện, người CS có thể lợi dụng những cái phương tiện của họ để họ kủng đoạn cộng đồng hải ngoại chúng ta là cái chuyện ai cũng thấy đó là rơ rang. Nếu bây giờ ông có thể lấy cái ǵ để ông phân biệt giữa một người dân và chính quyền CS họ muốn tḥ tay ra , họ nhúng vào cộng đồng chúng ta ở hải ngoại trong công cuộc trưng cầu dân ư này để ông có thể phân biệt được , thưa ông ?
HCĐ : Thưa ông HP, tôi không có trưng cầu dân ư ở trong nước để chọn một người lănh đạo trong một cái tổ chức nào đó ở hải ngoại này. Tôi chỉ hỏi đồng bào trong nước về cái ngày nào trong năm là ngày ḿnh chọn nó là ngày tiêu biểu cho công cuộc tỵ nạn. Mà tôi nhấn mạnh cái chữ Ngày Da^n Việt Tỵ Nạn CS nhé. thế th́ tôi thử hỏi ông ở địa vị cái anh cán bộ CS đó. Nếu bây giờ anh tham gia vào cái việc chọn ngày dân Việt tỵ nạn CS trong số những ngày chúng tôi đề nghị ra . Tôi đề nghị bốn ngày; một là ngày 30-04, hai là ngày 20-06, ba là ngày 20-07 và bốn là ngày 14 -11. C̣n ngày thứ năm , anh muốn đề nghị ǵ đó th́ đề nghị . Bây giờ , ở địa vị của anh cán bộ CS , khi nhóm hải ngoại đó, nhóm ngướ Việt tỵ nạn đó, họ đang kiếm một ngày gọi là Ngày Dân Việt Tỵ Nạn CS…(khong nghe rơ)…chẳng lẽ tôi đề ngày 19-05 là sinh nhật HCM là Ngày Dân Việt Tỵ Nạn CS để đề cao HCM à ? Thành thử rằng cái chuyện t́m cách lủng đoạn của VC th́ ḿnh biết, nhưng mà ḿnh cũng phải tự tin một chút chứ, ḿnh cũng có cái năo chứ, ḿnh cũng có cái sự suy luận của ḿnh chứ. Đâu có phải nó muốn tḥ tay vào trong nhà ḿnh nó làm cái ǵ th́ cũng được, thành thử ra, tôi nghĩ tôi cám ơn ông đă cảnh giác là cái khả năng lủng đoạn của VC nhưng mà, thưa ông tôi nghĩ chúng ta có cái trí tuệ và đến giờ phút này th́ tôi VC chưa có khả năng lủng đọan được.
PH : Thưa ông vậy th́ kết quả cuộc bầu cử khi mà có một ư kiến nào đó được nhiều số phiếu nhất th́ đó có phải là kết quả của cuộc trưng cầu ư kiến không thưa ông?
HCĐ : Dạ thưa đúng là hoàn toàn là như vậy thưa ông.PH : Vậy nếu như vậy th́ những cái hành động hay là nhà cầm quyền trong nước họ có những phương tiện họ đóng góp thật nhiều cái số phiếu cho cái ư kiến mà họ ngầm ủng hộ th́ thưa ông cái kết quả đó làm sao thay đổi? Nếu chúng ta tôn trọng tṛ chơi dân chủ.
HCĐ : Cái tṛ chơi dân chủ đó, nó phải bắt đầu là cái bản chất của cái phiếu đó. Chúng ḿnh có cái phiếu của ông A, ông b, ở Hải Dương ở Biên Ḥa, ở Long Khánh gửi cho ḿnh, rồi th́ cái đó đó, ḿnh có những phiếu đó. Giả dụ nếu ḿnh có những cái phiếu đó ồ ạt cho là của Việt Cộng đi thế th́ ḿnh cũng biết chứ. Đến giờ phút này, chúng tôi thấy rằng chẳng có cái chỉ dấu nào mà Việt cộng nó xiá vào cái chuyện này nó làm cả. Nó có thiếu ǵ chuyện nó phải làm và kế nữa là chúng ta có thể dự trù trước một số những chuyện mà đối phương có thể làm, nhưng mà sự dự trù nào nó cũng lên đến 1 giới hạn mà thôi. Chứ c̣n nếu mà cái trí tưởng tượng của chúng ta c̣n phong phú hơn cả những mưu đồ của địch th́ cuối cùng ra chúng ta sẽ tự trói buộc chân tay chúng ta bằng những cái kẻ địch giả tưởng đó.
Thưa ông Hồng Phúc, đó không phải cái cách Test để chúng ta làm việc.HP : Chúng tôi xin được tạm gác cái sự bất đồng ư kiến giữa anh em chúng ta ở đây để sang một vấn đề khác.
HCĐ : Mà bất đồng thôi chứ không bất ḥa đâu nhá.HP: Dạ thưa Ông . Vâng ạ.! Thưa ông theo cái sự lượng định của ông th́ ông nghĩ rằng sẽ có bao nhiêu người tham gia vào cái công cuộc trưng cầu dân ư này. Thưa Ông!
HCĐ : Đây là câu hỏi rất là hấp dẫn. Theo sự lượng định của tôi, th́ số nó sẽ không có nhiều lắm đâu, nó không nhiều lắm là tại v́ rằng là cái ư tưởng chọn 1 ngày tỵ nạn nó hơi muộn. Phải chi mà chúng tôi vận động được vào những năm 1980, 1981 hoặc 1982, th́ lúc đó cái sự tham gia của đồng bào nó được đông hơn, tại cái vết thương nó mới th́ nó đau xót hơn, nó nhức nhối hơn, bây giờ có những vết thương có đóng thành xẹo rồi v́ vậy cho nên sự quan tâm của đồng bào cũng bớt đi. Đó là một cái khó khăn đầu tiên.
Khó khăn thứ nh́ là nhưng anh em đi vận động phiếu họ đều là những người gọi là cơm nhà vác ngà voi cho nên th́ giờ họ không có nhiều.
Lư do thứ ba, đồng bào ḿnh cũng là nạn nhân thôi có rất nhiều người cũng cứ bi quan như mộ số câu hỏi của ông Hồng Phúc đặt ra lúc năy th́ tôi thấy phần lớn các câu hỏi đó nó bi quan lắm thưa ông. Thế th́ trong cái sự bi quan đó, cho nên họ cũng thờ ơ, họ không muốn tham dự. V́ vậy cho nên cái số lượng nó không có nhiều. Thế nhưng mà cái điều chắc chắn là cho tới giờ phút này chưa bao giờ một cái công cuộc nào trên thế giới này mà được 160 hội đoàn cùng nhau hợp tác làm việc đó là một điều mà chúng tôi thấy là điểm cộng. Điểm cộng thứ nh́ dầu con số người bỏ phiếu tham gia có khiêm tốn tới đâu chăng nữa cũng chưa bao giờ trong cộng đồng Việt nam chúng ta kể cả những cuộc bầu cử ở bên Úc bên Mỹ v.v.... chưa bao giờ có một cuộc gọi là đóng góp ư kiến của mọi người mà đông bằng ngần này. V́ vậy cho nên rằng là thôi trông lên th́ ḿnh chẳng băàng ai th́ minh trông ngang th́ con s ốnày vẫn là con số kỷ lục so với hết cả các cuộc vận động đồng bào từ trước tới nay. Và nó c̣n cái điều này nữa thưa ông: cái ư niệm trưng cầu dân ư nó được bắt đầu nhen nhúm lên và chưa biết chừng bắt đầu nó là khởi điểm cho những cuộc vận động ở trong nước đồng bào sẽ đ̣i hỏi sẽ có những cuộc trưng cầu dân ư như ở hải ngoại người ta đă làm. Tôi nghĩ rằng là dầu con số có khiêm tốn, nó cũng là một thành công.HP : Thưa ông , ông có nói nó sẽ là kết quả kỷ lục, theo ông th́ 1 cách cụ thể kỷ lục là bao nhiêu thưa ông?
HCĐ : Cười... ! Xin lỗi anh, tôi không đoán anh ạ. V́ hiện nay, nếu mà 160 hội đoàn đều kà ngoại vi của Việt Tân th́ may ra tôi đoán được, nếu mà đồng bào sống ở khắp nơi, ḿnh đă có những cuộc thăm ḍ ư kiến trước đây của những tổ chức khác, của hết cả đồng bào th́ tôi đoán được. đằng này các hội đoàn họ là những tổ chức độc lập họ làm nhiều làm ít tôi đâu có biết, rồi th́ thêm nữa, đồng bào ḿnh ở khắp nơi đă bao giờ có cái cơ hội để làm cái cuộc trưng cầu dân ư chung bao giờ đâu? V́ vậy cho nên những cái điều đoán nó phải căn cứ trên điều khoa học, chúng ta không có cái cơ sở khoa học, mà đoán th́ xin lỗi ông ,nếu có đúng đi chăng nữa th́ nó cũng chỉ là may mắn mà thôi. Việc đó th́ tôi thấy không nên.HP : Dạ thưa ông thôi th́ bây giờ tạm thời lấy con số ông đưa ra là 160 hội đoàn đi. Th́ thưa ông với cái con số cộng đồng người Việt Tỵ nạn CS ở hải ngoại nó lên tới khảng 3 triệu ngựi. Vậy th́ cái con số 160 hội đoàn đó nó có tiêu biểu, có phản ảnh cái nguyện vọng của cộng đồng người việt ở hải ngoại không Thưa Ông?
HCĐ : Thưa ông, thật sự ra chẳng có ai nói rằng đó là 160 chứ là 1600 đi chăng nữa mà ḿnh nói là đă phăn ảnh cái nguyện vọng của đồng bào hải ngoại. Th́ tôi thấy rằng không nên, nó sẽ phản ảnh cho cái nguyện vọng của những người quan tâm đến vấn đề tỵ nạn này và thấy rằng nên có 1 ngày tỵ nạn thế thôi. Chứ bây giờ chúng ta cứ thậm xưng, đây là con số nói lên ư nguyện của v.v... và v.v... Cái điều đó là thậm xu ưng. Chúng tôi không có cái nhu cầu thậm xưng, chúng tôi chỉ có nhu cầu xem rằng là trong cái vấn đề này đồng bào hưởng ứng ra làm sao và rất có thể năm nay con số hưởng ứng ít nhưng sang năm khi mà mọi người hiểu rơ hoặc nắm vững hơn về vấn đề tỵ nạn , sau khi chúng tôi có dịp nói chuyện với quư đài như thế này, lúc đó đồng bào sẽ nắm vững vấn đề hơn sẽ có nhiều người đóng góp ư kiến hơn.
HP : Dạ thưa ông. vậy th́ coi như cái cuộc trưng cầu ư kiến đó thành công và đă có 1 cái kết quả rồi, th́ thưa ông làm thế nào chúng ta có thể áp dụng cái kết quả đó trong cái sinh hoạt cộng đồng của chúng ta ở hải ngoại thưa ông?
HCĐ : Dạ thưa ông, khi mà đă có kết quả th́ chúng tôi sẽ công bố kết quả đó lên và kết quả đó lấy ví dụ như là có 10.000 người chọ ngà 14.11 chẳng hạn, vậy có 2.000 người chọn ngày 30.04 chẳng hạn, ví dụ như thế, c̣n lại chẳng ai chọn cả tức là không đáng kể. Thế th́ lúc đó chúng tôi căn cứ trên cái điều đó và chúng tôi nói rằng là chúng tôi đề nghị với đồng bào là từ nay trở đi chúng ta sẽ chọn ngày 14 .11 là ngày Dân Việt Tỵ Nạn Cộng Sản. Và chúng ta sẽ làm sao trước ngày đó và sau ngày đó sẽ sinh hoạt như thế nào để nhắc nhở cho đồng bào. Thứ nhất chúng ta tưởng niệm những người đă chết v́ công cuộc đă đi t́m tự do này, chúng ta giáo dục cho các thế hệ đi tới và chúng ta sẽ làm sao tạo cơ hội để cám ơn những dân tộc, những gia đ́nh, những tổ chức những hội đoàn những họ đạo đă giúp cho người tỵ nạn trong bao nhiêu năm qua. Th́ đó là cái dự trù mà chúng tôi sẽ làm.
C̣n nếu giả dụ có người họ nói rằng các anh làm 1 cái ngày dân việt tỵ nạn cộng sản cũng đúng nhưng chúng tôi thấy ngày 14.11 nó không đúng, chúng tôi muốn làm vào ngày 30.04 cơ. Th́ tôi thấy rằng cũng không sao hết, quư vị đó họ chỉ chọn ngày 30.04 th́ ngoài những cái hoạt động gọi là Quốc Hận th́ ngoài những việc lên án Việt Cộng và họ sẽ làm thêm cái hoạt động để mà tưởng niệm những người đă bị tử nạn trên biển .v..v... cái điều đó cũng là quyền của họ thôi. Chúng tôi chỉ để nghị ra cái kết quả mà chúng tôi kiếm được vấn đề sử dụng là tuỳ đồng bào.HP :Dạ thưa ông, xin ông vui ḷng cho biết Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng đóng cái vai tṛ ǵ trong cái công cuộc vận động Ngày Tỵ Nạn này thư ông?
HCĐ : Thưa ông, cái vai tṛ của chúng tôi đầu tiên giống như mấy tổ chức khác là chúng tôi đi t́m những hội đoàn, chúng tôi có những cơ sở của Đảng Việt Tân ở chỗ này chỗ kia th́ anh em trong các cơ sở đó sẽ có nhiệm vụ liên lạc với các hội đoàn địa phương và tŕnh bày mục tiêu của nhóm v́ tự do và xin với các hội đoàn địa phương đó là vui ḷng hợp tá, đó là cái bước đầu tiên mà Đảng Việt Tân làm. Trong số 160 hội đoàn th́ cũng có một số đáng kể là do anh em ở Đảng Việt Tân đă liên lạc tiếp xúc và mời họ tham gia. Sau khi mời tham gia rồi th́ cơ sở Đảng Việt Tân có nhiệm vụ hỗ trợ cho các hội đoàn đó tổ chức những cuộc vận động đồng bào tham gia trưng cầu ư kiến. Đó là hai việc mà đảng Việt Tân làm.